MÌNH LÀ KẺ KEO KIỆT

MÌNH LÀ KẺ KEO KIỆT
Tối qua bạn thân của mình hẹn đi ăn kem để gửi tiền ủng hộ (của 1 bạn khác) cho quỹ nhóm Sách và Trẻ thơ . Mình đồng ý và có ý định sẽ mời bạn ấy (tức sẽ trả tiền), quyền chọn quán là dành cho bạn. Bạn mình chọn quán Baskin Robbins gì đó. Mình ko biết hiệu kem này trước đây. Vào đến nơi, mình sốc nặng. 1 viên kem 70.000-74.000, rất bé! Nếu 1 người ăn ít cũng cần ít nhất 2 viên, nếu ăn 3 viên thì khuyến mãi là 180.000. Mình nói thẳng với bạn của mình và bạn cùng nhà là mình sẽ không ăn kem mà chỉ uống trà với giá 38.000 vì kem quá mắc, mình thấy không đáng phải bỏ ra số tiền ấy cho bản thân. Hai người có thể ăn và mình sẽ trả tiền.
Từ hôm về VN, chứng kiến giá cả quá đắt đỏ và mức thu nhập thấp khủng khiếp, cộng với sự chênh lệch giàu nghèo thì mình đã cảm thấy thật khó khăn để tồn tại ở đây. Mình đang chạy nhiều dự án thiện nguyện, mình tự thấy việc tiết kiệm những khoản chi vô lý sẽ giúp mình hỗ trợ cho nhiều người hơn. Trong số các cam kết với bản thân, mình tự hứa ko chi qua 100.000/ bữa ăn cho mình. Vì vậy, mặc kệ ánh mắt khó chịu của nhân viên (họ nói hết trà sữa và mình xin lỗi sẽ ko ăn gì ở quán), lời phàn nàn của bạn mình và cả viêc nó giành trả tiền hết thì mình cũng quyết ko ăn, ko uống ở quán đó. Bạn mình cứ lẩm bẩm: dân châu Âu về mà keo kiệt quá sức! Mình nói: Vấn đề nằm ở chỗ, ko đáng để ăn 1 hộp kem 2 viên bé xíu với giá gần 150.000.
Thực sự mình thấy ăn uống ở VN quá đắt. Ngay cả mua đồ về tự nấu cũng rất đắt nếu chỉ ăn có 2 người. Giữa việc ăn ngoài quán với việc tự nấu (mua thực phẩm tương đối an toàn) thì tự nấu có khi đắt hơn ăn cơm bụi. Nếu ở Anh, mình đi làm thêm 3 giờ được tầm 26 bảng thì đủ tiền thực phẩm cho mình ăn thoải mái 1 tuần. Mức 26 bảng là vì mình ăn nhiều rau và trái cây, nếu ăn nhiều thịt, đồ đông lạnh thì có thể rẻ hơn nữa. Còn ở VN, với mức lương 5 triệu/ tháng như mình (à, là sau này khi được phục hồi lương chứ hiện chỉ có 1,2tr/ tháng thôi) thì chỉ đủ tiền ăn cho mình.
Thế nhưng, mình ko hiểu sao ở các hàng quán thương hiệu nước ngoài rất đắt đỏ lại đầy người Việt. Ngay cả các quán cafe như Trung Nguyên, thức uống cũng rất rất đắt, 1 ly nước có giá từ 55.000-70.000. Các quán trà sữa có giá 50-60.000/ ly cũng đầy các bạn trẻ. Vào các quán nhậu thì mọi người kêu thức ăn thừa mứa, khui bia rượu tràn lan. Không ít trong số đó cũng chỉ là sinh viên hoặc người mới đi làm. Thu nhập của các bạn là bao nhiêu để chi vào các khoản ấy? Mình không hiểu. Nếu chi như vậy thì các bạn còn đủ để đầu tư vào các mục học hành, sách vở để phát triển bản thân, hỗ trợ gia đình, tiết kiệm và giúp đỡ cộng đồng không? Nếu đủ thì chứng tỏ thu nhập của các bạn phải hơn mình 4,5 lần. Vậy thu nhập bình quan đầu người của VN không thể quẩn quanh mức hơn 2000 usd/ năm và thua xa Thái Lan, Malaysia, thậm chí Philipine như vậy!
Chưa kể, khi tiêu dùng quá mức, bạn cũng tự đặt áp lực cho bản thân là phải kiếm tiền bằng mọi giá. Liệu có nguy cơ đẩy bạn vào những việc không đúng?
P/s: Status này thay cho lời từ chối của mình với những lời mời ở nơi đắt đỏ. Bất kể là mình trả tiền hay bạn trả tiền thì mình cũng từ chối! Mong mọi người thông cảm! Mình ko có ý định cố ra vẻ khác người, cũng ko lên án, chỉ trích ai. Đơn giản là một sự lựa chọn cá nhân!

29 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *