Mình chơi với bạn mình hơn mười năm

Mình chơi với bạn mình hơn mười năm, cũng chỉ biết nhà nó ở quận 5, chứ không biết nhà nó ở đâu. Sau tầm 6 năm chơi chung, có hôm nào ai đó đùa nhà nó là giang hồ quận 5, mình cũng tin. Sau này ai hỏi nhà con X làm gì, mình cũng cứ nói, là giang hồ quận 5. Mình với nó thân nhau, có thời gian nó ở nhà mình gần 2 năm, mà thông tin về bạn mình, mình còn sai be sai bét. Vì thứ nhất nhà nó không phải giang hồ, mà toàn giáo sư là đằng khác. Thứ hai, là mình cũng không chắc có phải nhà nó ở quận 5 không.
Bạn thân của mình, một đứa khác, tính tới bây giờ là chơi chung 7 năm, mình vẫn cứ nhầm không biết nhà nó ở Quảng Ngãi, Quảng Bình hay Quảng Trị. Bố mẹ nó mình cũng không nhớ là làm giáo viên hay là ngân hàng.
Mấy đứa bạn mình yêu đương ai, chia tay như thế nào, thậm chí sắp cưới nhau tới nơi, nó nói thế thì mình biết thế. Không bao giờ hỏi han đào sâu thêm. Kiểu như nó buồn, thì nó kể đi, mình nghe này. Nó cần, cần gì? Nói đi, mình giúp được không, thì mình giúp này.
Nói chung đa phần các mối quan hệ của mình, càng thân thì mình càng không đào sâu đời sống cá nhân, riêng tư của người ta. Hồi mới vào Sài Gòn, mình có thằng em chơi bóng vỡ nợ, vào trốn, mình còn đưa xe của mình cho nó bán. Cũng không hỏi han sâu là em sao sao như thế nào. Mà lúc đó mình cũng nghèo rớt máng họng ra.
Lúc còn đi làm ở các công ty, mình cũng hiếm khi đi ăn cùng đồng nghiệp. Buôn chuyện càng không. Mọi người thích túm năm tụm ba thì hay bảo là mình kiêu ngạo, chảnh chó, rồi đâm ra từ đó mà ghét mình. Nhưng thực ra đơn giản chỉ là mình không quen nghe người ta ngồi cafe hay ăn uống rồi gièm pha người khác. Ghét ai mình thể hiện quan điểm rất rõ ràng. Mình không có chuyện bằng mặt mà không bằng lòng. Không bằng lòng là mình không bao giờ thèm nhìn mặt. Nói xấu ai cũng không sợ người ta biết. Người ta biết thích chửi nhau thì mình sẵn sàng tiếp trực tiếp luôn.
Thế nên sau này, khi có công ty riêng, mình với nhân viên cũng vậy. Mình không thuộc thể loại sâu sát nhân viên, nghe ngóng, hóng chuyện xem hôm nay các bạn ý ăn gì, nghĩ gì, nói xấu ai?
Mình chỉ quan tâm công việc các bạn ấy làm tốt không? Tốt thì tăng lương hoặc thưởng. Không tốt thì lý do là gì, em trình bày đi, em cần bao nhiêu thời gian để làm cho tốt hơn?
Khi nhân viên nghỉ việc, mình chỉ hỏi: Em có vấn đề gì? Nghỉ việc rồi đã có việc mới chưa? Nếu chưa có thì em lấy tiền đâu sống?
Nói chung, mình chưa bao giờ cấm cản nhân viên cả. Cái gì tốt cho các bạn ấy thì các bạn ấy chọn. Nếu mình không tốt bằng người ta, các bạn có thể tìm nơi tốt hơn.
Mình chỉ giúp được trong phạm vi mình có thể thôi. Có gì cần thì phải nói, muốn gì thì phải nói. Hợp lý, đáp ứng được thì đáp ứng không thì thôi.
Thế không có nghĩa là mình vô cảm. Không quan tâm đến cảm xúc của người khác. Mình chỉ nghĩ các bạn đi làm ngoài tình cảm còn cần rất nhiều lý trí. Và phải biết cuộc sống này rất công bằng, làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, than vãn nhiều, chẳng làm cho cuộc sống của bản thân tốt hơn được đâu.
Mấy tháng trước, doanh số của La Bore bỗng nhiên tăng vọt. Vì thưởng theo doanh số nên nhân viên bán hàng tháng đó lương rất cao. Nhưng ngược lại thì lương văn phòng của các bạn gói hàng hay hành chính thì lại vẫn vậy. Mình nhận bảng lương thì cứ trả theo lương theo hệ số các em ấy thống kê thôi.
Mấy ngày sau, khi mình đi công tác nước ngoài, thì bố mẹ mình nhắn tin trên facebook, hỏi lương của bạn A, B, C tháng này thế nào? Mình nói con trả theo bảng lương thôi ạ. Bố mẹ mình bảo mấy ngày nay thấy tụi nó buồn buồn. Mình xem lại bảng lương áp vào doanh số và hiểu ra vấn đề nên mình nhờ mẹ chuyển thưởng cho các bạn. Vì hàng bán ra nhiều, thì các bạn ấy gói hàng cũng sẽ gấp mấy lần. Không được thưởng là không công bằng. Tính mình đồng bóng, nhưng trong công việc mình rõ ràng sòng phẳng như vậy đấy!
Quản lý của mình bây giờ, xuất phát từ nhân viên gói hàng với mức lương 3 triệu. Em ấy làm gì mình cũng không hài lòng. Sau đó, chuyển em ấy sang trực inbox và nói hãy làm việc tại nhà, trong lúc tìm công việc khác thì em cứ làm ở nhà đi, vì em không hợp môi trường làm việc ở đây. Ngày ấy, em ấy nói em ấy đi làm nhưng bố mẹ không có bắt kiếm tiền này kia. Mình mới nói: Ngay cả khi bố mẹ em không cần em kiếm tiền, em vẫn phải tự kiếm tiền nuôi lấy bản thân em và báo hiếu cho bố mẹ em. Vì em không thể mãi mãi sống phụ thuộc và để bố mẹ phải lo lắng cho em được.
Sau hơn 1 năm, em ấy bây giờ là quản lý của công ty mình, vị trí là chỉ dưới mỗi mình thôi, như vậy đó. Tất nhiên lương đã gấp mấy lần cái 3 triệu kia rồi.
Trong một hoàn cảnh như nhau, mỗi người chọn cách tiếp nhận và ứng xử khác nhau. Có kẻ gục ngã và có người vươn lên. Sướt ma sướt mướt có no bụng được đâu. Có vấn đề thì phải đương đầu, rồi giải quyết, vậy thôi.
Mình có nhiều nhân viên gắn bó đã từng vươn lên như thế. Không chỉ mình em quản lý của mình đâu. Có nhiều bạn đã nghỉ việc nhưng lại quay về. Thậm chí, có những bạn đã đi, nhưng khi cần vẫn luôn xuất hiện.
Có thể, mình không phải là người màu mè. Đòi hỏi trong công việc cũng cao, mặc dù bây giờ già rồi nên tính tình cũng đỡ hơn một tí. Nhưng mình cũng từng như các em ấy, đi làm, vất vả. Rốt cuộc không phải văn phòng là chốn ăn chơi, chẳng có môi trường làm việc nào là thiên đường và không có những khó khăn bỡ ngỡ cả. Nhưng giá trị mỗi người được thể hiện qua thành quả của chính họ. Và chúng ta chỉ nhận được những gì chúng ta xứng đáng thôi. Nên hãy cố gắng vì chuối giá trị của bản thân để nhận lấy những gì tương xứng.
Còn đòi hỏi một ai đó dành hết thời gian lắng nghe câu chuyện của mình, nương theo ý mình, lựa theo tính mình để làm việc, là điều rất khó khi mình chưa đóng góp được gì nhiều.
Mình siêu ghét những câu chuyện drama, buôn chuyện nơi công sở. Có nhiều nơi cho rằng việc đào sâu đời tư nhân viên và lắng nghe mọi thứ họ buôn, họ tám được xem là “sâu sát đời sống” nhưng mình thấy vô nghĩa vô cùng. Đến bạn thân mình, mình còn không tò mò tọc mạch, huống chi là đồng nghiệp.
Quan trọng hơn, trong công việc, mình không muốn bị cảm xúc do người khác mang đến tác động lên sức sáng tạo và khả năng lao động của mình. Nên mình không nghe luôn cho đỡ mệt. Vì những thị phi nơi làm việc rất dễ khiến cho bạn bị lung lay trước một số quyết định đôi khi là quan trọng, và hành động cảm tính trong những lúc cần tỉnh táo.
Người đối tốt với bạn là người mang lại lợi ích cho bạn, giúp đỡ bạn khi khó khăn, hoặc đồng hành cùng bạn trong gian khổ. Chứ không phải mấy đứa mồm chim mõm quạ, suốt ngày reo rắc vào đầu bạn mấy thứ cảm xúc hỗn tạp, hoang mang, thị phi thị nở chí phèo drama các kiểu dở hơi khùng điên rồ dại. Càng buôn chuyện ít, càng trẻ lâu, càng đỡ nhức đầu, các mẹ ạ!
Tóm lại, làm tốt việc của mình là được. Ai nói gì mặc mẹ nó đi các bạn ạ! Đừng tin quá, mà hoá dở hơi!
Còn nếu nói Thanh vô tâm thì không phải đâu nhé! Thanh chỉ nghĩ thế này: Mình tin tưởng người ta, lựa chọn người ta làm bạn bè, là đồng nghiệp, thì cần gì quan tâm tới bố mẹ người ta là ai? Gia đình người ta thế nào? Yêu đương của người ta ra sao, đời sống cá nhân của người ta mình tò mò làm gì nếu người ta không muốn chia sẻ? Nếu người ta không chia sẻ mà mình đi nghe mấy đứa thích buôn kể lại, có phải mình không tôn trọng người ta không?
Giá trị của một mối quan hệ luôn luôn nằm ở hai chữ TIN TƯỞNG.
Thanh tin tưởng rồi Thanh không đào sâu bới xa. Trong tình bạn, chơi tốt với nhau là được. Trong công việc, làm việc tốt là được. Những thứ khác như ruồi bâu, kiến bò, Thanh không có chỗ trong đầu để để tâm để ý!
Tâm sự thế thôi, chứ đi xem phim còn ngủ đây!
Đợi Designer gửi logo quá lâu =.=

30 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *