Hà Nội vẫn còn những nhà như này sao

Hà Nội vẫn còn những nhà như này sao
Bây giờ kể ra mấy dòng này chắc chẳng ai tin ở cái đất Hà Nội này vẫn còn những nhà như thế
Ừ , là nhà tôi. Bố tôi vẫn chạy xe ôm trên đường Pham Văn Đồng còn mẹ thì trồng rau ra chợ Xuân Đỉnh bán.
Các mày có tin hay không thì tùy nhưng vẫn có những gia đình hết gạo đùn đẩy nhau đi vay, vẫn có gia đình nợ tiền đóng học cho con cả kỳ mới trả được. ..
Tao đã từng xấu hổ về gia đình mình, từng ko dám nhận bố trên đường đi học thêm, từng nói dối mẹ tao chỉ đi bán rau cho vui thôi, cũng từng trách cha mẹ tại sao ko cho mình tiền tiêu vặt để mình thua kém bạn bè nhưng hôm nay tao thật sự tự muốn trôn sống mình
Tốt nghiệp cấp 3 rồi nên bạn bè vẫn hay rủ nhau tụ tập. Thường thì vẫn chỉ mấy đứa gần nhà hay sang nhà nhau ăn uống linh tinh rồi cùng trò truyện. Nhưng gần đây ở gần nhà có quán trà sữa mới mở nên mấy đứa rủ nhau đi uống. Mà các mày cũng biết rồi đấy trà sữa hãng thì ít cũng phải độ 30k – 40k một cốc mà nó đang khai trương nên mua 1 tặng 1. Thiết nghĩ tầm 15k – 20k chắc bố mẹ cũng cho mình được thôi. Thế là về nhà xin mẹ và dĩ nhiên mẹ tao ko cho )) Trong lòng bắt đầu trào dâng những phẫn uốt từ trước đến giờ. Tao cũng chả hiểu tao lấy gan lấy tim ở đâu ra mà nói câu đấy:
“ Mẹ trước giờ chưa một lần làm con hạnh phúc trong cái nhà này. Mẹ mẹ.. không xứng làm mẹ của con! “
:)) Ừ tao đã nói thế đấy và cái kết dĩ nhiên mẹ tát tao một cái đến khuỵu xuống ôm mặt khóc chạy về buồng.
Tao đã khóc cả buổi chiều hôm đấy. Trong lòng không hề có chút hối lỗi mà ngược lại tao nguyền rủa chính bố mẹ của mình,: Tại sao số tao lại khổ thế này? Tại sao tao không được sinh ra trong gia đình giàu có ? Tại sao tao lại có một bố mẹ độc ác thế? Rồi cực lên như thể mình đáng thương lắm 
“ Chị Linh ơi bố mua hẳn Coco Cha nè”
Mở mắt thấy thằng em trai gọi tay giơ đưa cốc trà sữa mà không dám cầm rồi mẹ cũng gọi ra nói chuyện. Mẹ bảo: “ Dạo này bố đi chạy xe ôm được ít lắm. Người ta bây giờ toàn đi Grap với Uber thôi. Mẹ bảo bố mày chạy Grap đi nhưng xe nhà mình chưa đủ tiêu chuẩn. Hôm nay mới nhặt được đủ tiền để trả cho Bác Phương hồi đóng học cho em nhặt được đủ 1tr2 luôn ko thừa nghìn nào cả nên mới không cho con tiền được. Mẹ xin lỗi”
Rồi bố lại cười xòa : “ Bố vừa chạy được cuốc ra tận sân bay cơ nên có tiền đó hai đứa uống đi chẳng mấy khi lại được mua 1 tặng 1 mà bố thấy mấy đứa uống ở đấy khen cũng ngon lắm”
Còn thằng nhóc em cứ giơ giơ cốc trà sữa trước mặt: “ Chị ơi uống đi không em uống hết cả phần của chị đấy”
Cúi mặt xuống ko nói được lời nào muốn thốt ra câu “ Con xin lỗi bố mẹ “ mà mỗi lần nhìn vào khuôn mặt đầy gian khổ của bố của mẹ nước mắt lại tràn ra. Cặm cụi với cốc trà sữa.
Coco Cha gì chứ đắng ngắt! Y như mồ hôi của bố vậy
Nguồn: ly phương
See Translation

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *